朝日のようキラキラしてた僕らの愛
Qua những góc cà phê một mình mèo dựng lên câu chuyện tình đáng yêu ^^
Bỗng trời đẹp thật! :X
Màu xanh ngắt của bầu trời cao vời vợi cứ réo rắt với những vạt nắng đầu tiên sau một chuỗi ngày dài ẩm ướt khó chịu...
Những Đôi mắt long lanh ngước lên bầu trời hít hà và cười với nắng...khiến cả con phố ngập tràn trong sự hân hoan tươi mới...
Bất giác..tôi ngoảnh về phía góc của Louis Restaurant, em-một cô gái có mái tóc ngang vai màu đen đang ngồi cắm hoa hướng dương..ngay lúc ấy tôi dường như thấy
Cô gái ấy níu kéo tôi bước vào quán hay là những bông hoa hướng dương xinh đẹp kia.... Chọn một chỗ ngồi bên cạnh cửa sổ..nơi tôi có thể theo dõi cô gái đặc biệt kia..
Tôi không điều khiển được trái tim mình nữa, có lẽ nó đang loạn nhịp.
Rồi tôi gọi một ly rượu Gin nhấm nháp với cuốn tiểu thuyết " Những quân cờ Domino" tôi vừa mua trên phố...tôi thích cái hương vị của Gin. Là một loại spirit nhẹ, Gin dễ dàng hòa hợp với các thành phần khác mà không lấn át hương vị của chúng. Chỉ với ưu điểm đó thôi là gin đã hơn hẳn các loại rượu mạnh lâu năm. Hơn thế, Gn mang đặc tính từ loại thực vật làm ra nó, hương vị của nó rất có chiều sâu.
Giữa những suy nghĩ sâu quá về cuộc đời, Gin làm tôi thanh thản và tĩnh tâm...
" Cô gái chạy đâu mất rồi?"- tôi vội vã đặt ly rượu xuống bàn mắt ráo hoảnh tìm em...
Tôi hơi khựng lại, thở dài...sự biến mất ấy làm tắt ngấm Gin đang say mê trong cổ họng, tôi ngửa mặt và úp cuốn sách lên...
- Xin lỗi, anh cho em nhờ chút nhé!
Tôi giật mình, đánh rơi cuốn sách xuống bàn..và nó lại rơi đúng vào tay em
- Anh cũng đọc sách của Minh Nhật à? Đây là cuốn tiểu thuyết mới ra. Hay anh nhỉ?
Rồi cô nhẹ nhàng đặt chiếc lọ hoa hướng dương lên bàn, màu vàng ấy làm em rực rỡ hơn bao giờ hết...
- Em cắm hoa đẹp lắm..nhất là vào những ngày đầu hè thế này, hoa hướng dương sẽ khiến Louis này thu hút khách đó.
Em khựng lại nhìn tôi và e thẹn, đầu hơi cúi xuống
- Em mới làm việc ở đây anh ạ..hừm...nhiệm vụ của em là trang trí những bông hoa cho Louis..- em nhoẻn cười trong veo
- Em tên....???
- Kaori ạ.- em đáp lại nhanh chóng.
- Em ở....???
- Đường láng ạ!
Tôi và em phá lên cười, khiến mọi người xung quanh nhìn. Bỗng mặt em nghiêm chỉnh lại khi bắt gặp cái lườm của quản lý....
- Em đi làm việc tiếp đây anh nhé. Hẹn gặp anh một ngày nắng nắng nào đó tại Louis
Kể từ hôm đó, tôi gọi em là Kaori chan- cái tên có trong từng giấc ngủ của tôi. Mỗi ngày tôi đều lặp lại cái tên ấy trong đầu rồi tự cười, thằng Takada bạn thân bảo tôi bị trúng tiếng sét ái tình rồi.
Chắc là vậy! Tôi không nghĩ nhiều..chỉ là tôi muốn gặp Kaori. Con người tôi nhiều lúc như đang chìm trong cái lạnh lùng bỗng dưng gặp em làm tôi đứng ngồi không yên, hay cười một mình. Lạ thường!
Công việc của tôi gần đây cũng khá bận rộn, thường xuyên phải đi xa để kí kết hợp đồng. Bất chợt 1 ngày tôi quên em....
Những chuyến đi xa thường khiến ta trống trải....không phải là cô đơn mà là trống rỗng.
Thật khó có thể định nghĩa. Hoang mang. Tuổi trẻ là vậy, vô định với chính mình...
Tôi gục xuống ôm gối, đôi khi người ta cần chợp mắt một lát.
Chiếc radio cũ tôi luôn mang theo, tôi bật lên nghe những giai điệu sâu lắng...



Nhận xét
Đăng nhận xét